| Personal
Testimony
Download VNI
font / Open
PDF Quyen
Doan - September 2005:
Cám Ơn
Nhân dịp
nầy, tôi xin dâng lời cảm ơn và tôn vinh
Chúa cho tôi có cơ
hội nầy để nói lên những điều
tốt lành mà Ngài đă thi hành trên tôi.
Tôi cũng xin cám ơn mục-sư quản
nhiệm HT, BCH, cùng toàn thể ông bà anh chị em
đă v́ tôi mà cầu xin cùng Đức Chúa
Trời để tôi được sống c̣n
cho đến ngày hôm nay.
Trước khi chia sẽ những kinh
nghiệm và ơn phước của Chúa ban cho tôi
qua cơn bệnh hiễm nghèo trong tháng 3 năm
2005 vừa qua, tôi xin phép được cầu
nguyện.
Cầu Nguyện
Lạy Chúa,
cảm tạ ơn Chúa v́ Ngài đă ǵn giữ
mạng sống của con và cho con có cơ
hội đễ làm chứng về những công
việc tốt lành mà Ngài đă thi hành trên con.
Xin Đức
Thánh Linh ǵn giữ môi miệng của con để
con không một lời nào hư vô và chẳng ích
lợi cho người nghe. Xin xử dụng con
giờ này để làm một công cụ nhỏ
bé cho Vương quốc của Ngài.
Chúng con
xấp mặt xuống trước sự hiện
diện Thánh, chiêm ngưỡng t́nh yêu, và sự
oai nghi đời đời của Ngài.
Nhân Danh Đức
Chúa Giê-su yêu quí của con. Amen
Diễn Biến
Bắt đầu
vào mùa Thu năm 2004, tôi nhận thấy có
những sự thay đổi trong thân thể như
ăn uống ít hơn, dể bị mệt,
mất ngủ, và những cơn đau nhè
nhẹ trong bụng. Tôi
nghĩ là bệnh bao-tử, mà tôi đă bị
từ 25 năm qua, tái diễn.
Tôi không để ư cho lắm và chỉ dùng
những thuốc có sẵn trong nhà (như Pepcid
hoặc Malox) mà tự trị bệnh.
Sau vài tuần
lể, dường như cơn đau đến
không bớt mà lại nặng hơn – do đó
An, vợ tôi, khuyên tôi đi xem bác sĩ.
Tôi đă đi khám nhiều lần với
nhiều vị bác sĩ, nhưng sự chuẩn
bệnh của họ không nối liền với
ǵ xăy ra trong thân thể tôi - do đó tôi không
mấy tin họ và lờ đi lời của bác
sĩ. Tôi về
chờ đợi để cho cơn đau dường
như không lư do này qua đi như những
lần đau bệnh trong những năm trước
của tôi.
Nh́n từ bên
ngoài, h́nh như không ai thấy được căn
bệnh như giă vờ của tôi.
Nhưng trong thân thể, những cơn đau
đến thường xuyên hơn và cường
độ gia tăng mổi ngày.
Những cơn đau đến bất
cứ lúc nào trong ngày, đến độ chóng
mặt, mồ hôi tuôn ra, và mệt nhoài sau cơn
đau.
Bắt đầu
năm 2005, tôi phải đi nhiều bác sĩ chuyên
môn, ra vào nhà thương thường xuyên hơn,
và qua nhiều cuộc thử nghiệm y khoa.
Cho gần đến dịp lể Thương
Khó năm 2005, thân thể tôi đă suy yếu
đến độ không thể sinh hoạt b́nh
thường - như tập thể dục.
Trong ngày
lể Thương Khó, tôi vẩn phải đi làm
việc và lúc có dịp tôi cầu nguyện
chuẩn bị tâm thần ḿnh để xứng
đáng ca ngợi và tôn vinh T́nh Thương
của Chúa mà Ngài phải chịu chết để
cứu chuộc chính tôi và nhân loại.
Cho đến gần trưa, cơn đau
bắt đầu hoành hành với một cơn
sốt trong tôi - điều nầy chưa bao
giờ xăy ra cùng với nhau trong thân thể
của tôi. Với
những sự kiện xăy ra trong thân thể và
những nghi đoán, tôi nghĩ chắc ḿnh
mắc phải một chứng bệnh ngặc nghèo
lắm. Chúng tôi
quyết định sẻ lỡ dịp nhóm
với hội thánh đêm Thương Khó nầy
mà vào nhà thương giải quyết một
lần cho xong những ǵ trong thân thể đă làm
tôi đau đớn bấy lâu.
Sau 5 ngày, các bác
sĩ vẩn chưa t́m ra bệnh, cho nên họ
đề nghị một phương pháp khác -
giải phẩu t́m bệnh.
Các bác sĩ có nhiều phần tự tin
trong phương pháp nầy - họ sẽ t́m
được nguyên do bệnh – nhưng tôi th́
bắt đầu run sợ.
Những sự suy nghĩ như bị trơ
trọi trước nhiều người, xẻ
bụng, đau đớn v.v. đă làm tôi rùng
rợn.
Rồi họ
đă đưa tôi vào pḥng chuẩn bị
mổ. Sự
sạch-sẽ, gọn-gàn, yên lặng trong khu
vực giải phẩu nầy làm cho tôi thấy
lạnh lùng hơn là hơi của máy lạnh.
Tôi cảm thấy chơi vơi và sợ hăi
với sự cô đơn mà tôi sắp trăi qua.
Trong lúc hoang mang, tôi đă liên tưởng
đến một người Bạn sẳn sàng
chờ tôi tâm sự - Chúa Giê-su yêu quí của tôi.
An và tôi đă bám lấy tia hy vọng
nầy và cầu nguyện một cách khẩn
thiết như chưa bao giờ có.
Tôi đă nhờ An đọc Kinh-thánh cho tôi
nghe. Lời
của Chúa thật ngọt ngào khi chẳng c̣n bao
nhiêu điều trong thế gian để tôi nương
tựa và tôi có sự b́nh an trong tâm hồn để
đối diện với sự cô đơn
hầu đến.
Đối Diện Sự Chết
Tỉnh
lại trong pḥng hồi sức, không biết
tại sao tư tưởng của ḿnh lại quá
mơ hồ và như là thấy được
chốn hư không. Khoảng
hư không nầy như là quá kề cận và
đang lôi kéo chính ḿnh vào nơi đó.
Kinh hoàng hơn nửa khi biết được
ḿnh không có một chút sức lực để
chống lại quyền lực của sự thu hút
nầy - như một con thuyền không người
lái đang bị lôi cuốn trên một gịng sông.
Bất lực và sự cô đơn
chiếm đầy linh hồn của tôi…
Tôi muốn kêu gào thật lớn tiếng “Chúa
ơi, con chưa muốn chết… con c̣n nhiều
việc cần làm. Xin cho con sống, cho con sống, con muốn
sống….”
Chúa đă
đáp lời và không để cho ma quỷ là
cha của sự chết cướp đi sự
sống con của Ngài.
Chúa đă dành giựt tôi từ sự
chết v́ Chúa yêu tôi.
Quyền lực của “sự thu hút vào chốn hư không” không c̣n
ảnh hưỡng trên tôi nữa.
Tôi biết rằng Chúa đă nhận
lời cầu xin và tôi sẽ trở về
với sự sống.
Tỉnh
lại lần thứ hai, tôi cảm thấy có cơn
đau như cắt, như xé, như bỏng nơi
bụng quá chừng. Biết
rằng ḿnh vẩn c̣n sống v́ ḿnh vẩn
biết đau, trong cảnh mờ tối ban đêm
pḥng bệnh, tôi đă nhận thấy gia đ́nh
của tôi, bà con bên vợ, và anh em trong hội thánh.
Ḷng tôi vang lên những bài ca mừng rở
của sự sống, Ha-lê-lu-gia Ngợi khen Chúa.
Chúa vẩn cùng
tôi tranh chiến với ma quỷ và sự
chết mổi ngày. Nếu
không có Chúa là vị chỉ huy cùng với
những lời cầu nguyện của gia-đ́nh,
của quí vị, và của Hội-thánh khắp nơi
th́ tôi đă bỏ cuộc chiến nầy
rồi.
Trong lúc
nằm trên giường bệnh, tôi thường
suy nghĩ đến sự hy sinh của Chúa đă
chết để chuộc tội cho tôi.
Nếu bây giờ tôi chết th́ tôi đă có
làm ǵ cho Chúa để đáp ứng sự hy
sinh của Ngài chưa?
Nếu đă có rồi th́ tôi đă có làm
đủ chưa? Lời của Chúa như vang vẵng đâu
đây thắm thiết hỏi ḷng của tôi “Ta
đă hy sinh mạng sống ta cho con rồi.
Con có chi đáp lại t́nh yêu của Ta không?”
Tôi cảm động v́ chưa đáp
lại T́nh yêu của Chúa trọn ḷng và thẹn
thùng trước sự kêu gọi thắm
thiết của Ngài. Tôi
xưng tội với Chúa, hứa dâng đời
sống của tôi cho Ngài, và nguyện sẽ vâng
theo sự kêu gọi của Chúa cho đến hơi
thở cuối cùng. Với
từng người trong quư vị, gia đ́nh, và
bà con của tôi - đây cũng là lời kêu
gọi của Chúa. Chúa
đứng ngoài cửa mà gỏ cửa ḷng
của quư vị. Quư
vị sẽ đáp lời kêu gọi yêu thương
của Chúa như thế nào?
Xin lắng ḷng xuống mà nghe tiếng kêu
gọi của Chúa như trong bài Thánh-ca
“Ta Hy Sinh V́ Con”.
Cửa Trời
Qua sự
thử thách trên, tôi thấy cửa của Thiên-đàng
mở ra và ơn phước Chúa đă đổ
ra cho tôi, cho gia-đ́nh, anh chị em, bà con,
hội-thánh, và cả những người chưa
tin Chúa. T́nh thương
giữa mọi người đă được
tỏ ra cách tự do, không do dự, không thẹn
thùng. Có nhiều
người đă hứa nguyện riêng tư
với Chúa. Có
những hiềm khích ở giửa ṿng một
số người đă được bỏ
qua. Có những tâm
hồn đă quẵng đi gánh nặng chĩu v́
họ thấy đời sống chóng qua và
họ không muốn bỏ lỡ những chuổi
ngày tốt mà họ có thể có.
Nhiều người đă thấy được
T́nh-yêu, Quyền-năng, và sự Vinh-hiển
của Chúa. Nhiều
người cũng đă xấp ḿnh xuống trước
Ngôi của Đức Chúa Trời để chiêm
ngưỡng và tôn vinh Danh Ngài qua sự sống c̣n
của tôi.
C̣n tôi,
mỗi buổi sáng thấy ánh nắng của
mặt trời, th́ ḷng của tôi vui phơi
phới như một ngày Xuân đẹp trời.
Tôi tận hưỡng những giây phút
với An, các con của chúng tôi, anh em, bạn bè,
hội thánh, và ngay cả những người chưa
từng gặp trên đường phố.
Cuộc Chiến Trường Kỳ
Như vậy
có phải rằng tôi đă xong cuộc chiến
chăng? Không như
vậy đâu!
Cho đến
bây giờ tôi vẩn phải tranh đấu
với sự yếu đuối và cơn đau
của thân thể. Vẩn c̣n nhiều người trung tín
cầu nguyện cho tôi mổi ngày. Tôi
cần sự cầu nguyện của các con cái Chúa
để tôi được sức mới
chống trả cùng ma quỷ và quyền lực
của sự chết.
Kết Luận
Bây giờ
sự sống hoặt chết không c̣n là một
điều quá sức chịu đựng cho đời
sống của gia đ́nh hoặc của anh
chị em của tôi – v́ họ đă gặp
được Chúa, đặt đức tin nơi
Ngài, và tin chắt rằng chúng tôi sẽ gặp
lại nhau trong Vương-quốc của Đức
Chúa Trời là Cha Yêu-thương của chúng ta.
If
you would like to share your testimony, email us at webservant@NorthHollywoodChurch.org.
|