<<< Back to Testimonies

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Personal Testimony                                 

Lizzy Pham - August 2005:  (read in  Vietnamese)

Imagine this: humidity you can cut through, squatty potties, insects the size of…well, let’s just say insects should not be that big, bug bites from these massive creatures, culture shock, and a discouraging language barrier.

God, why am I here? I don’t speak their language. They hardly speak mine. How am I supposed to share the Gospel when I can’t say anything beyond “hello” and “thank you?”

Prior to ROCKHARBOR’S Burning Hearts series, I was in prayer about going on a mission trip. It had been on my heart for a while, but I wasn’t quite sure when or what kind of answer the Lord would give me. On the closing night of Burning Hearts, there was a video montage about the trip to India. This video clip was followed by an introduction of ROCKHARBOR’S summer 2005 mission trips. Could this be it?

I instantly felt a tug on my heart when Taiwan was mentioned. This would be an opportunity to serve and work with youth, teaching them English and sharing the Gospel of Christ at the same time. Initially, I thought, ‘Wow, as Americans from a growing church, we would have so much to offer these people.’ With my application in and my interview checked off on my things-to-do list, I waited to see if I would be part of the ROCKHARBOR team headed to Taiwan in July. A week later, I received a phone call from a dear friend and team leader, Carrie Doty, informing me that I would be one of 16 people that would be taking this journey to Taiwan. The team’s trip really began at our first meeting. God didn’t wait until we stepped foot onto that plane to make his presence and purpose known to us.

The Lord's power moved like a swift wind throughout the training process and then like a fierce flame throughout the remainder of our time in Taiwan. There are simply too many amazing experiences to be able to convey, but there are two instances that do stand out in my mind. The first involved our team’s visit to a blind and disabled school. It was a blessing for us to see what amazing talents God bestowed upon these students who lacked physical sight. It was evident that their image of our Father was much more lucid than I could ever imagine. The second happened later in the trip, during a bilingual camp, when we witnessed young hearts come to the Lord. In a country where Christianity is very new, students must often lie to their parents about their whereabouts when it comes to going to church. It's the drive in their hearts that encourages and reminds me that God provides ways for everyone to worship Him. I know that God will use the youth in Taiwan for great things, and my life's been blessed for having witnessed how he is working in them. One of the biggest lessons I have taken with me from this trip is that God is so much bigger than we could ever fathom.

In the end, it was more than fine that I didn’t know anything beyond “hello” or “thank you” because the Lord’s love is universal. During one of the last nights at the camp we split up into groups that consisted of ROCKHARBOR and Banner (the growing church in Taiwan that we partnered with for all of our outreach and ministry events) staff members so that we could pray for each other. I’ll never know what my Banner friends prayed for and they may never fully understand what I lifted up to the Father, but that prayer embodies the true beauty of our Lord and Savior. Language barriers aside, the simple act of us uniting in prayer to the one true God allowed us to rest all other concerns at his feet, and reminded us that where two or three come together in his name, He is with us. My prayer is that we continue to lay our concerns at His feet because the Lord moves greatly even amidst our doubts and our fears. I pray that I’ll be reminded daily that a simple hug, a smile, tears of brokenness and renewal being shed are all glimpses of the Lord’s vast love for us made tangible on this earth, which surpasses all culture
s.


Thử tưởng tượng điều này: không khí ẩm ướt, nhà vệ sinh chồm hổm, côn trùng cỡ đáng ra là không thể lớn như thế được, những chỗ bị chích bởi những con vật khủng khiếp này, văn hóa mới lạ và sự nản chí do cách biệt ngôn ngữ.  Chúa ơi, tại sao con ở đây?  Con không nói tiếng của họ, c̣n họ th́ chẳng nói tiếng của con.  Làm sao con có thể chia xẻ Tin Lành trong khi con không nói được ǵ ngoài tiếng chào hỏi và cảm ơn?  

Trước khi có chương tŕnh Những Tấm Ḷng Nóng Cháy của Hội Thánh ROCKHARBOR, con đă bắt đầu cầu nguyện về một chuyến đi truyền giáo.  Điều này ở trong ḷng con đă từ lâu, nhưng con chưa biết chắc khi nào và cách nào Chúa sẽ trả lời cho con.  Vào đêm bế mạc của chương tŕnh, họ đă chiếu lại h́nh chuyến truyền giáo tại Ấn Độ.  Tiếp theo đó là lời giới thiệu  về những chuyến truyền giáo mùa hè năm 2005 của Hội Thánh ROCKHARBOR.  Phải chăng đây là câu trả lời? 

Con lập tức cảm thấy sự lôi kéo trong ḷng khi Đài Loan được đề cập đến.  Đây sẽ là một cơ hôi để hầu việc và cộng tác với thế hệ trẻ để dạy tiếng Anh cho họ và đồng thời chia xẻ Tin Lành của Chúa Cứu Thế.  Thoạt đầu con nghĩ rằng: 'Chà, là người Mỹ từ một Hội Thánh đang tăng trưởng, chúng con sẽ có nhiều điều để giúp đỡ những người này.'  Khi đơn xin và phỏng vấn đă hoàn tất trong danh sách những việc phải làm, con đă chờ đợi xem ḿnh có được dự phần vào nhóm của ROCKHARBOR để đi Đài Loan vào tháng Bảy hay không.  Một tuần sau đó, con đă nhận được điện thoại của người bạn thân và nhóm trưởng; cô Carrie Doty, cho biết rằng con là một trong 16 người sẽ làm cuộc hành tŕnh qua Đài Loan.  Chuyến đi thật sự đă bắt đầu ngay vào buổi họp đầu tiên.  Chúa đă không đợi cho đến khi chúng con đặt chân lên máy bay để bày tỏ sự hiện diện và mục đích của Ngài cho chúng con. 

Quyền năng của Đức Chúa Trời vận hành như cơn gió mạnh trong suốt quá tŕnh huấn luyện, và như là ngọn lửa mănh liệt trong suốt thời gian c̣n lại tại Đài Loan.  Chỉ đơn giản là có quá nhiều kinh nghiệm kỳ diệu để truyền đạt lại, nhưng có hai trường hợp nổi bật nhất trong tâm trí con.  Thứ nhất liên hệ đến chuyến viếng thăm của nhóm chúng con tại một trường mù và tàn tật.  Thật là một phước hạnh cho chúng con khi thấy được tài năng lạ lùng mà Chúa đă ban cho những học sinh này, là những người khiếm thị.  Thật hiển nhiên là h́nh ảnh của Chúa đối với họ minh bạch hơn điều con có thể tưởng tượng được.  Điều thứ hai xảy ra trễ hơn trong chuyến đi, tại kỳ trại song ngữ, chúng con đă chứng kiến những tấm ḷng trẻ thơ đến với Thượng Đế.  

Trong một đất nước mà Cơ Đốc giáo là mới mẻ, các học sinh thường phải nói dối với cha mẹ về việc ḿnh ở đâu mỗi khi đến nhà thờ.  Chính sự nỗ lực trong tâm hồn họ đă khích lệ và nhắc nhở con rằng Chúa luôn tạo điều kiện cho những ai muốn thờ phượng Ngài.  Con biết rằng Ngài sẽ dùng thế hệ trẻ của Đài Loan cho những việc vĩ đại, và con được phước v́ đă chứng kiến được việc làm của Ngài trên họ.  Một trong những bài học quan trọng con nhận được qua chuyến đi là Đức Chúa Trời thật lớn hơn những ǵ chúng con có thể hiểu được.  

Cuối cùng th́ vẫn tốt hơn, cho dù con không biết ǵ ngoài lời chào hỏi và cảm ơn, v́ t́nh yêu của Thượng Đế là phổ thông.  Vào những đêm cuối của trại, chúng con chia thành từng nhóm gồm có những người từ Hội Thánh ROCKHARBOR và Banner (là Hội Thánh đang phát triển tại Đài Loan mà chúng con đă cùng cộng tác trong tất cả những sinh hoạt truyền giảng) để cầu thay cho nhau.  Dù rằng con sẽ không bao giờ biết được họ đă cầu nguyện điều ǵ, và họ cũng không hiểu được con đă dâng điều ǵ lên Chúa, nhưng lời cầu nguyện đó biểu hiện vẻ đẹp trung thực của Chúa Cứu Thế chúng ta. Không kể đến sự cách biệt ngôn ngữ, sự hiệp một trong khi cầu nguyện với Đức Chúa Trời thật đă giúp chúng con đặt hết những lo lắng dưới chân Ngài, và nhắc nhở chúng con rằng:  Hễ nơi nào có hai ba người hiệp lại trong danh Ngài th́ Ngài sẽ ở cùng.   Con cầu xin Chúa cho chúng con tiếp tục dâng hết những ưu tư nơi chân Ngài, v́ Chúa làm những việc lớn ngay trong những sự hồ nghi và sợ hăi của chúng ta.  Con xin được nhắc nhở hằng ngày về cái ôm chặt, nụ cười, và những giọt nước mắt tan chảy, tất cả đều là những ư niệm xác thực trên đất về t́nh yêu cao vời của Đức Chúa Trời đối với chúng ta, là t́nh yêu vượt qua mọi văn hóa.

(Translated by:  Mrs. Duc Hanh Nguyen)


If you would like to share your testimony, email us at webservant@NorthHollywoodChurch.org.


   
designed by Homeslice Design